<p>CHUYỆN G&Igrave; SẼ XẢY RA VỚI NHỮNG NGƯỜI TRƯỞNG TH&Agrave;NH MẮC HỘI CHỨNG DOWN KHI CHA MẸ KH&Ocirc;NG C&Ograve;N C&Oacute; THỂ CHĂM S&Oacute;C HỌ NỮA?</p> <p>Đ&acirc;y l&agrave; em g&aacute;i t&ocirc;i, Kathy, một người mắc hội chứng Down. V&agrave;o những năm 60, c&aacute;c b&aacute;c sĩ đ&atilde; cố gắng thuyết phục mẹ t&ocirc;i gửi em v&agrave;o một trung t&acirc;m chăm s&oacute;c đặc biệt. Họ n&oacute;i rằng em sẽ kh&ocirc;ng bao giờ biết đi hay n&oacute;i chuyện. Nhưng mẹ t&ocirc;i kh&ocirc;ng tin điều đ&oacute; v&agrave; quyết định mang em về nh&agrave;, để ch&uacute;ng t&ocirc;i, bốn anh chị em c&ograve;n lại, c&ugrave;ng chăm s&oacute;c em.</p> <p>Cả gia đ&igrave;nh t&ocirc;i đ&atilde; dạy Kathy c&aacute;ch n&oacute;i chuyện. Ch&uacute; ch&oacute; chăn cừu Đức của ch&uacute;ng t&ocirc;i lu&ocirc;n ở trong s&acirc;n sau chơi c&ugrave;ng Kathy h&agrave;ng giờ liền. Ch&uacute; ch&oacute; sẽ ngồi b&ecirc;n cạnh em, để em nắm v&agrave;o d&acirc;y đai cho vững. Chỉ khi em đứng vững, ch&uacute; mới bắt đầu bước đi. Nếu em ng&atilde;, ch&uacute; lại ngồi xuống đợi em sẵn s&agrave;ng rồi mới tiếp tục. Cứ thế suốt nhiều th&aacute;ng trời, cho đến khi Kathy c&oacute; thể tự đi lại m&agrave; kh&ocirc;ng cần ai gi&uacute;p đỡ.</p> <p>Kathy theo học một trường đặc biệt trong thị trấn v&agrave; tốt nghiệp khi 26 tuổi. Đ&oacute; l&agrave; một khoảnh khắc m&agrave; cả gia đ&igrave;nh, bao gồm họ h&agrave;ng xa, đều v&ocirc; c&ugrave;ng tự h&agrave;o v&igrave; ai cũng y&ecirc;u thương em.</p> <p>Nhưng thời gian tr&ocirc;i qua, Kathy đ&atilde; 49 tuổi v&agrave; mẹ t&ocirc;i kh&ocirc;ng may mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. C&aacute;c anh chị em kh&aacute;c của t&ocirc;i đều đ&atilde; chuyển đi nơi kh&aacute;c, chỉ c&ograve;n t&ocirc;i v&agrave; anh trai vẫn sống gần đ&acirc;y. Nhưng anh trai t&ocirc;i kh&ocirc;ng đủ khả năng chăm s&oacute;c Kathy, c&ograve;n t&ocirc;i với kinh nghiệm l&agrave;m y t&aacute; đ&atilde; đảm nhận điều đ&oacute;. Chị g&aacute;i lớn v&agrave; t&ocirc;i phải quyết định điều g&igrave; l&agrave; tốt nhất cho Kathy. Em đ&atilde; sống với mẹ t&ocirc;i cả đời, n&ecirc;n việc đưa em v&agrave;o một trung t&acirc;m chăm s&oacute;c hay nh&agrave; ở cho người khuyết tật chỉ khiến em hoang mang v&agrave; trầm cảm. Ch&uacute;ng t&ocirc;i hiểu rằng điều đ&oacute; kh&ocirc;ng tốt cho em.</p> <p>Khi sức khỏe mẹ xấu đi, ch&uacute;ng t&ocirc;i quyết định kh&ocirc;ng để Kathy chứng kiến cảnh mẹ dần rời xa. V&igrave; vậy, em chuyển đến sống với gia đ&igrave;nh t&ocirc;i. Ban đầu, mẹ t&ocirc;i muốn em sống với chị t&ocirc;i ở Bắc Carolina, nhưng sau nhiều lần b&agrave;n bạc, ch&uacute;ng t&ocirc;i nhận ra rằng việc buộc em rời khỏi thị trấn trong l&uacute;c đang đau buồn v&igrave; mất mẹ sẽ l&agrave; qu&aacute; sức chịu đựng.</p> <p>Ng&agrave;y 30/9/2018, Kathy ch&iacute;nh thức chuyển đến nh&agrave; t&ocirc;i. Kh&ocirc;ng ngờ rằng Kathy lại th&iacute;ch nghi với cuộc sống mới tốt đến vậy v&agrave; thậm ch&iacute; c&ograve;n l&agrave; người đối diện với sự ra đi của mẹ một c&aacute;ch b&igrave;nh tĩnh nhất trong gia đ&igrave;nh. Trước khi mẹ mất, họ thường xuy&ecirc;n đi nh&agrave; thờ v&agrave; Kathy rất s&ugrave;ng đạo. Nhờ đ&oacute;, việc giải th&iacute;ch về sự ra đi của mẹ kh&ocirc;ng qu&aacute; kh&oacute; khăn với em. Nhưng từ ng&agrave;y mẹ mất, em kh&ocirc;ng c&ograve;n muốn đến nh&agrave; thờ nữa. Thỉnh thoảng em vẫn hỏi: &ldquo;Tại sao mẹ lại phải rời xa ch&uacute;ng ta?&rdquo;. Khi t&ocirc;i nhắc lại về căn bệnh ung thư, em lại chấp nhận điều đ&oacute; v&agrave; tiếp tục cuộc sống của m&igrave;nh.</p> <p>Khi ra t&ograve;a xin quyền gi&aacute;m hộ cho em, v&igrave; t&ocirc;i v&agrave; chị t&ocirc;i c&ugrave;ng đứng ra nhận tr&aacute;ch nhiệm, vị thẩm ph&aacute;n đ&atilde; rất ngạc nhi&ecirc;n. &Ocirc;ng ấy n&oacute;i rằng thường th&igrave; t&ograve;a gặp kh&oacute; khăn khi t&igrave;m người nhận gi&aacute;m hộ cho người lớn khuyết tật. Vậy m&agrave; ở đ&acirc;y lại c&oacute; hai chị em tự nguyện l&agrave;m điều đ&oacute;. Điều n&agrave;y khiến t&ocirc;i v&ocirc; c&ugrave;ng đau l&ograve;ng! Ngay cả trong một thị trấn nhỏ như nơi t&ocirc;i sống ở Michigan, vẫn c&oacute; những gia đ&igrave;nh quay lưng với người th&acirc;n của m&igrave;nh chỉ v&igrave; họ kh&ocirc;ng muốn chịu tr&aacute;ch nhiệm!</p> <p>Nhưng đối với t&ocirc;i, đ&oacute; chưa bao giờ l&agrave; một lựa chọn. Ch&uacute;ng t&ocirc;i Y&Ecirc;U Kathy! Em vui vẻ, h&agrave;i hước, lu&ocirc;n sẵn s&agrave;ng gi&uacute;p đỡ, v&agrave; c&oacute; tr&aacute;i tim rộng lớn nhất m&agrave; t&ocirc;i từng biết. T&ocirc;i kh&ocirc;ng thể tưởng tượng cảnh em sống trong một trung t&acirc;m n&agrave;o đ&oacute;, xa rời gia đ&igrave;nh. <br />Đ&acirc;y l&agrave; bức ảnh của Kitty Kat, như c&aacute;ch cả nh&agrave; vẫn gọi em. Bức ảnh n&agrave;y được chụp v&agrave;o sinh nhật lần thứ 50 của em v&agrave;o năm ngo&aacute;i. V&igrave; em kh&ocirc;ng c&oacute; cơ hội được kho&aacute;c l&ecirc;n m&igrave;nh chiếc v&aacute;y cưới lộng lẫy v&agrave; bước v&agrave;o lễ đường, ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; tổ chức cho em một bữa tiệc đặc biệt với hơn 100 kh&aacute;ch mời! Ch&uacute;ng t&ocirc;i thu&ecirc; một hội trường, DJ, dịch vụ ăn uống, khi&ecirc;u vũ, b&aacute;nh kem. Tất cả đều như một đ&aacute;m cưới. V&agrave; em đ&atilde; c&oacute; khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong đời!</p> <p>-Nghĩ cho người kh&aacute;c-<br />Theo Be the Reason</p>