<p>Năm 1977, khi mới ba th&aacute;ng tuổi, Amanda Scarpinati gặp tai nạn nghiệt ng&atilde;: ng&atilde; khỏi ghế sofa v&agrave; rơi tr&uacute;ng m&aacute;y phun hơi nước đang hoạt động. L&agrave;n da non nớt của c&ocirc; b&eacute; bị bỏng nghi&ecirc;m trọng, để lại những vết thương đau r&aacute;t khắp cơ thể. Amanda được đưa v&agrave;o Trung t&acirc;m Y tế Albany, New York, nơi những ng&agrave;y th&aacute;ng đầu đời tr&ocirc;i qua trong m&ugrave;i thuốc s&aacute;t tr&ugrave;ng, &aacute;nh đ&egrave;n trắng lạnh lẽo v&agrave; những tiếng kh&oacute;c ngằn ngặt v&igrave; đau.</p> <p>&nbsp;</p> <p>Giữa bầu kh&ocirc;ng kh&iacute; nặng nề ấy, một y t&aacute; trẻ mới 21 tuổi t&ecirc;n Sue Berger đ&atilde; bế Amanda v&agrave;o l&ograve;ng, vỗ về, khe khẽ th&igrave; thầm những lời an ủi. Trong v&ograve;ng tay ấy, giữa lớp băng trắng quấn k&iacute;n người v&agrave; cơn đau bỏng r&aacute;t, Amanda như t&igrave;m được một khoảng lặng ấm &aacute;p. Một nhiếp ảnh gia của bệnh viện đ&atilde; ghi lại khoảnh khắc n&agrave;y, đưa tấm h&igrave;nh v&agrave;o b&aacute;o c&aacute;o thường ni&ecirc;n của Albany Medical Center.</p> <p>&nbsp;</p> <p>Với Amanda, đ&oacute; l&agrave; k&yacute; ức duy nhất v&agrave; qu&yacute; gi&aacute; về người phụ nữ đ&atilde; trao cho c&ocirc; sự dịu d&agrave;ng trong những ng&agrave;y đầu ti&ecirc;n đầy tổn thương.</p> <p>&nbsp;</p> <p>&nbsp;</p> <p>Tuổi thơ của Amanda kh&ocirc;ng hề dễ d&agrave;ng. Những vết sẹo bỏng hằn tr&ecirc;n da biến c&ocirc; th&agrave;nh mục ti&ecirc;u tr&ecirc;u chọc, chế giễu nơi trường học. Mỗi lần cảm thấy gục ng&atilde;, c&ocirc; lại nh&igrave;n tấm ảnh ấy &mdash; &aacute;nh mắt dịu hiền của Sue như tiếp cho c&ocirc; sức mạnh đứng dậy, nhắc rằng m&igrave;nh từng được y&ecirc;u thương, được bảo vệ. Suốt 38 năm, Amanda t&igrave;m kiếm &acirc;n nh&acirc;n trong v&ocirc; vọng, như t&igrave;m lại một phần k&yacute; ức đ&atilde; gi&uacute;p c&ocirc; sống tiếp.</p> <p>&nbsp;</p> <p>Năm 2015, trong một khoảnh khắc quyết t&acirc;m, Amanda đăng tấm ảnh k&egrave;m c&acirc;u chuyện l&ecirc;n Facebook. C&ocirc; kh&ocirc;ng ngờ rằng chỉ một ng&agrave;y sau, sức mạnh của cộng đồng mạng đ&atilde; gi&uacute;p t&igrave;m ra danh t&iacute;nh: Sue Berger, giờ đ&atilde; l&agrave; một người phụ nữ trưởng th&agrave;nh, khi ấy vừa tốt nghiệp điều dưỡng v&agrave; mới bước v&agrave;o nghề. Cuộc hội ngộ được sắp xếp tại ch&iacute;nh nơi c&acirc;u chuyện bắt đầu &mdash; Albany Medical Center.</p> <p>&nbsp;</p> <p>Khi gặp lại, Amanda &ograve;a kh&oacute;c, c&ograve;n Sue &ocirc;m chặt c&ocirc; như sợ một lần nữa thời gian sẽ k&eacute;o họ xa nhau. Họ c&ugrave;ng ngắm lại tấm ảnh đ&atilde; kết nối hai cuộc đời, tr&ograve; chuyện về k&yacute; ức năm xưa v&agrave; h&agrave;nh tr&igrave;nh d&agrave;i Amanda đ&atilde; vượt qua. Đ&oacute; l&agrave; khoảnh khắc kh&ocirc;ng c&ograve;n khoảng c&aacute;ch giữa bệnh nh&acirc;n v&agrave; y t&aacute;, giữa qu&aacute; khứ v&agrave; hiện tại, m&agrave; chỉ c&ograve;n lại hai con người gắn b&oacute; bởi một sợi d&acirc;y v&ocirc; h&igrave;nh mang t&ecirc;n l&ograve;ng trắc ẩn.</p> <p>Nguồn: Nguyễn Khắc Cần</p>