<p>Năm 1920, Henry Ford đã trả 10.000 đô la cho một vạch phấn duy nhất. Nó đã cứu vãn đế chế của ông.</p> <p>Sâu trong nhà máy khổng lồ River Rouge của Ford - trái tim của đế chế ô tô của ông - một máy phát điện khổng lồ bắt đầu gặp trục trặc. Nó rên rỉ, rung lắc và phát ra tiếng kêu bất thường mà không ai có thể chẩn đoán được.</p> <p><br />"Những kỹ sư giỏi nhất của Ford đã dốc toàn lực vào vấn đề. Họ tháo rời các bộ phận, đấu lại dây mạch, thay thế linh kiện, chạy mọi thử nghiệm mà họ biết.</p> <p> </p> <p>Nhưng không có gì hiệu quả.<br />Mỗi giờ trôi qua đều tốn một khoản tiền khổng lồ. Dây chuyền lắp ráp chậm lại. Hàng ngàn công nhân phải chờ đợi.</p> <p><br />Trong tuyệt vọng, Ford đã thực hiện một cuộc gọi mà sau này trở thành huyền thoại.</p> <p><br />Ông triệu tập Charles Proteus Steinmetz - "Phù thủy xứ Schenectady".</p> <p>Khi Steinmetz đến, ông đưa ra ba yêu cầu đơn giản: một cuốn sổ tay, một cây bút chì và một chiếc giường kê bên cạnh máy.<br />Không trợ lý. Không dụng cụ. Không ồn ào.</p> <p> </p> <p>Rồi ông làm một điều khiến các kỹ sư của Ford khó hiểu - ông lắng nghe.</p> <p>Trong hai ngày hai đêm, Steinmetz hầu như không nhúc nhích khỏi chỗ đó. Ông ngồi im lặng, cảm nhận nhịp điệu của máy phát điện. Thỉnh thoảng, ông lại viết những phương trình phức tạp vào cuốn sổ tay - những bài thơ toán học giải mã điệu nhảy vô hình của dòng điện chạy qua đồng và thép.</p> <p> </p> <p>Sáng ngày thứ ba, Steinmetz cuối cùng cũng đứng dậy. Ông yêu cầu một cái thang và một viên phấn.</p> <p>Ông Ông trèo lên khối máy phát điện khổng lồ, đo đạc chính xác, rồi đánh dấu một chữ "X" duy nhất lên vỏ kim loại.</p> <p> </p> <p>Quay sang các kỹ sư đầy hoài nghi của Ford, ông nói nhỏ nhưng chắc chắn tuyệt đối:<br />"Mở bảng điều khiển tại vị trí được đánh dấu này." "Thay mười sáu vòng dây từ cuộn dây kích từ."</p> <p> </p> <p>Các kỹ sư trao đổi những ánh nhìn nghi ngờ. Mười sáu vòng? Trong số hàng nghìn vòng? Từ một vị trí cụ thể?</p> <p>Nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Họ làm theo chỉ dẫn của ông.<br />Vài phút sau, máy phát điện gầm rú trở lại - chạy êm ái với công suất hoàn hảo, như thể nó chưa từng bị hỏng hóc.</p> <p> </p> <p>Hóa đơn dạy cho ta một bài học<br />Vài ngày sau, Henry Ford mở một phong bì từ General Electric.</p> <p>Tổng số tiền phải trả: 10.000 đô la<br />Ford sững sờ. Vào những năm 1920, số tiền này tương đương với hơn 150.000 đô la ngày nay. Chỉ để đánh dấu bằng phấn?</p> <p><br />Ông yêu cầu một hóa đơn chi tiết.<br />Câu trả lời của Steinmetz thật huyền thoại:</p> <p>Đánh dấu bằng phấn trên máy phát điện: 1 đô la<br />Biết vị trí đánh dấu: 9.999 đô la<br />Tổng số tiền phải trả: 10.000 đô la</p> <p>Ford đã trả đầy đủ. Không chút do dự. Bởi vì ông hiểu một điều sâu sắc: Steinmetz không chỉ sửa chữa một máy phát điện. Ông đã chứng minh sự khác biệt giữa lao động và sự thành thạo - Giữa việc làm việc và việc hiểu nó một cách trọn vẹn đến mức bạn có thể giải quyết trong vài phút những việc mà người khác không thể giải quyết trong nhiều ngày.</p> <p> </p> <p>Vấn đề là:<br />Steinmetz không sửa máy phát điện đó bằng phương pháp thử và sai. Ông ấy không thử hàng trăm giải pháp cho đến khi tìm ra một giải pháp hiệu quả.</p> <p>Ông ấy lắng nghe.</p> <p>Ông ấy tính toán.</p> <p>Ông ấy hiểu.</p> <p>Viên phấn chỉ là kết quả của hàng thập kỷ kinh nghiệm được cô đọng lại trong một quyết định duy nhất.</p> <p>Và đó là sự khác biệt giữa việc sử dụng AI và bị AI thay thế.</p> <p> </p> <p>Ngay bây giờ, mọi người đều lo lắng về cùng một điều:</p> <p>"Nếu tôi sử dụng AI để viết bài đăng, email, nội dung của mình… liệu tôi vẫn là chính mình?"</p> <p>Câu trả lời là: Điều đó phụ thuộc vào người cầm phấn.</p> <p>AI có thể tạo ra hàng ngàn từ. Nó có thể phân tích dữ liệu. Nó có thể phát hiện ra các mẫu. Nó thậm chí có thể bắt chước giọng điệu của bạn (ở một mức độ nào đó).</p> <p>Nhưng nó không thể biết nên đặt dấu ấn ở đâu.</p> <p>Nó không biết:</p> <p>- Câu chuyện nào sẽ gây được tiếng vang với khán giả của bạn (không chỉ "doanh nhân")</p> <p>- Vấn đề nào quan trọng trong tuần này (không phải tuần trước) (tháng)<br />- Điều khách hàng của bạn cần nghe trực tiếp từ bạn (không phải từ một mẫu có sẵn)</p> <p>Đó không phải là việc của AI.</p> <p>Đó là việc của bạn.</p> <p>Steinmetz không cạnh tranh với viên phấn. Ông ấy đã sử dụng nó.</p> <p>Các kỹ sư của Ford không thất bại vì thiếu công cụ. Họ thất bại vì thiếu chuyên môn để biết vấn đề nằm ở đâu.</p> <p>AI là cuốn sổ tay của bạn. Là cây bút chì của bạn. Là viên phấn của bạn.</p> <p>Nhưng bạn vẫn là người phải lắng nghe máy móc, tính toán và quyết định vị trí đặt dấu X.</p> <p>Thế giới không cần thêm nội dung do AI tạo ra.</p> <p>Nó cần chuyên môn của bạn, được khuếch đại lên.</p> <p>Dấu phấn trị giá 1 đô la.</p> <p>Biết vị trí đặt dấu phấn? 9.999 đô la.</p> <p>Vậy câu hỏi của tôi dành cho bạn là:<br />Bạn đang sử dụng AI để tạo ra dấu ấn - hay để biết vị trí đặt dấu ấn?</p> <p>Hãy bình luận bên dưới. Tôi rất tò mò.</p> <p> Nếu câu chuyện này có ý nghĩa khác biệt, hãy gắn thẻ người cần nghe nó.</p> <p> </p>


